|
ĐTC Phanxicô - Bài Giảng Chúa Nhật Lễ Lá ngày
5/4/2020

Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc phục vụ chúng
ta.
Chúng ta thường nghĩ chúng ta là những người phục vụ
Thiên Chúa.
Không phải, Ngài mới là Đấng tự nguyện muốn phục vụ
chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta trước.

"Tình Cha yêu con không phải là trò đùa".
Tình Chúa yêu thương chúng ta đã khiến Người hy sinh bản
thân mình và nhận lấy các thứ tội lỗi của chúng ta.
Điều làm cho chúng ta bàng hoàng sửng sốt đó là:
Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc nhận lấy cho mình
tất cả mọi hình phạt gây ra bởi tội lỗi của chúng ta...
Chúa phục vụ chúng ta cho
đến độ trải qua những trạng thái đớn đau nhất của những
ai yêu thương, đó là bị phản bội và bỏ rơi.

Khi chúng ta bị dồn đến chân tường, khi chúng ta rơi vào
ngỏ cụt, đầy tối tăm và không lối thoát,
khi chính Thiên Chúa dường như chẳng đáp ứng gì, chúng
ta cần phải nhớ rằng chúng ta không lẻ loi một mình đâu.
Chúa Giêsu đã cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi,
bằng một trạng Người chưa bao giờ trải qua trước đó, để
nên một với chúng ta trong hết mọi sự.
đã làm thế vì tôi, vì anh chị em, như thể muốn nói với
chúng ta rằng:
"Đừng sợ, con không lẻ loi một mình đâu. Cha đã cảm
nghiệm thấy tất cả nỗi cô đơn của con để hằng gắn bó với
con".

Chúng ta được đem vào trần gian này để kính mến Ngài và
yêu thương tha nhân của chúng ta.
Hết mọi sự khác đều qua đi, chỉ có điều này là tồn tại
thôi.
Thảm trạng chúng ta đang trải qua kêu gọi chúng ta hãy
nghiêm cẩn chọn lựa những gì là hệ trọng,
chứ đừng chạy theo những gì ít cần thiết;
hãy tái nhận thức rằng đời sống trở nên vô ích nếu không được dùng để
phục vụ người khác.
(4 tấm hình trên đây được người dịch chụp khi tham
dự trực tuyến vào lúc 2 giờ sáng California Chúa Nhật
5/4/2020, cho tới 3:50 sáng)
Chúa Giêsu "đã tự hủy bản thân mình, mang thân phận của
một kẻ tôi tớ" (Philip 2:7). Chúng ta hãy để cho những
lời này của Thánh Phaolô dẫn chúng ta vào những ngày
thánh đây, khi lời Chúa này, như là một điệp khúc, cho
chúng ta thấy Chúa Giêsu như là một người tôi tớ: vào
Thứ Năm Tuần Thánh, Người được diễn tả như là một người
tôi tớ rửa chân cho các môn đệ của Người; vào Thứ Sáu
Tuần Thánh, Người được cho thấy như là người tôi tớ khổ
đau và vinh thắng (xem Isaia 52:13); và ngày mai, chúng
ta sẽ nghe tiên tri Isaia nói về Người rằng: "Này
là tôi tớ của Ta, người Ta ưng ý" (42:1). Thiên
Chúa đã cứu chúng ta bằng việc phục vụ chúng ta. Chúng
ta thường nghĩ chúng ta là những người phục vụ Thiên
Chúa. Không phải, Ngài mới là Đấng tự nguyện muốn phục
vụ chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta trước. Thật
khó mà yêu thương và không được yêu lại. Lại
càng khó hơn nữa để phục vụ nếu chúng ta không để bản
thân mình được Thiên Chúa phục vụ.
Thế nhưng, Chúa đã phục vụ chúng ta ra sao? Bằng việc
hiến mạng sống mình cho chúng ta. Chúng ta được Người
quí mến; chúng ta thật là giá trị đối với Người. Thánh
Angels Foligno đã cho biết có lần chị đã nghe thấy Chúa
Giêsu nói với chị rằng: "Tình Cha yêu con không phải là trò đùa".
Tình Chúa yêu thương chúng ta đã khiến Người hy sinh bản
thân mình và nhận lấy các thứ tội lỗi của chúng ta. Điều làm cho chúng ta bàng hoàng sửng sốt đó
là: Thiên Chúa đã cứu chúng ta bằng việc nhận lấy cho
mình tất cả mọi hình phạt gây ra bởi tội lỗi của chúng
ta. Chẳng hề than phiền trách móc gì, mà là bằng
một thái độ khiêm hạ, nhẫn nại và tuân phục của người
tôi tớ, và hoàn toàn chỉ vì yêu thương. Chúa Cha đã ưng ý với Chúa Giêsu ở
việc phục vụ của Người. Ngài không cất đi sự dữ đàn áp
Người, trái lại, đã kiên cường Người bằng đau khổ của
Người, để nhờ đó sự dữ của chúng ta bị chế ngự bằng sự
lành, bằng một tình yêu cho đến cùng.
Chúa phục vụ chúng
ta cho đến độ trải qua những trạng thái đớn đau nhất của
những ai yêu thương, đó là bị phản bội và bỏ rơi.
Bị phản bội.
Chúa Giêsu đã bị phản bội bởi người môn đệ đã bán Người, cũng
như bởi người môn đệ
đã chối Người. Người đã bị phản bội bởi thành phần dân chúng tung hô vạn tuế
Người rồi la lên "Đóng đanh hắn vào thập tự giá!" (Mathêu
27:22). Người bị phản bội bởi cơ cấu tôn giáo bất công lên án
Người và bởi tổ chức
chính trị đã phủi tay về Người. Chúng ta có thể
nghĩ đến tất cả những phản bội lớn nhỏ chúng ta đã phải
chịu trong cuộc đời của mình. Thật là hãi hùng khi khám
phá ra rằng một niềm tin tưởng vững bền đã bị bội phản.
Một nỗi chán chường từ tận sâu thẳm của lòng chúng ta
nổi lên, thậm chí có thể biến đời sống trở thành vô
nghĩa. Điều này xẩy ra là vì chúng ta được sinh ra để được yêu và để yêu,
và điều đớn đau nhất đó là bị phản bội bởi một con người
đã thề hứa trung thành và gắn bó với chúng ta. Chúng ta thậm chí không thể nào tưởng
tượng nổi Vị Thiên Chúa là tình yêu đau đớn đến
đâu.
Chúng ta hãy nhìn
vào nội tâm. Nếu chúng ta thành thực với bản thân mình,
chúng ta sẽ thấy những bất trung của chúng ta. Biết
bao nhiêu là những sai trái, những giả hình và những vờ
vịt! Biết bao nhiêu là những ý hướng tốt lành đã bị bội
phản! Biết bao nhiêu là những lời hứa bị lỗi hẹn! Biết
bao nhiêu là những quyết định vẫn cứ bất thành! Chúa
biết lòng của chúng ta hơn chúng ta biết mình. Người
biết chúng ta yếu hèn và bất nhất biết bao, biết bao
nhiêu lần chúng ta sa ngã, chúng ta khó chỗi dậy biết là
chừng nào, và khó khăn biết mấy để chữa lành một vết
thương nào đó. Người đã làm những gì để giúp đáp chúng
ta và phục vụ chúng ta? Qua vị Tiên tri, Người đã nói
với chúng ta rằng: "Ta sẽ chữa lành những bất tín của
họ; Ta sẽ thiết tha yêu thương họ" (Hosea 14:5). Người
đã chữa chúng ta bằng việc nhận lấy cái bất trung của
chúng ta và lấy đi những bội phản của chúng ta. Thay vì
chán nản gây ra bởi nỗi sợ hãi thất bại, giờ đây chúng
ta có thể nhìn lên tượng chịu nạn, cảm thấy được Người
ấp ủ, mà thưa cùng Người rằng: "Đây là nỗi bất trung của
con, xin Chúa hãy nhận lấy nó, Ôi Giêsu, xin hãy nhận
lấy cho Chúa. Xin Chúa hãy giang cánh tay ra cho con,
xin Chúa hãy yêu thương phục vụ con, xin Chúa hãy tiếp
tục nâng đỡ con... Như thế con mới có thể tiếp tục tiến
bước".
Bị bỏ rơi. Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nói
chỉ có một lời ở trên Thánh Giá, một điều duy nhất, đó
là "Lạy Chúa
Trời tôi, Lạy Chúa Trời tôi, tại sao Ngài lại bỏ rơi
tôi?" (Mathêu 27:46). Đây là những lời rất mãnh
liệt. Chúa Giêsu đã bị những ai thuộc về Người bỏ rơi,
họ đã tẩu thoát hết. Thế nhưng Cha vẫn ở với Người. Giờ
đây mới là lúc Người ở trong vực thẳm của lẻ loi cô độc,
vì lần đầu tiên Người gọi Ngài bằng danh xưng chung
chung "Chúa Trời". Và "bằng một giọng lớn tiếng", Người
đã đặt vấn đề "tại sao" nhức buốt nhất: "Tại sao cả Ngài nữa cũng bỏ rơi tôi?" Những
lời này thực sự là những lời của Thánh Vịnh (22:2);
những lời đó nói với chúng ta rằng Chúa Giêsu cũng đã bị
đưa đến chỗ trải qua tình trạng tận cùng lẻ loi trước
lời cầu nguyện của Người. Thế nhưng, sự thật vẫn là ở
chỗ chính bản thân Người đã trải qua tình trạng lẻ loi
cô độc ấy, ở chỗ, Người đã trải qua trạng thái bị bỏ rơi
đến tận cùng, một trạng thái được Phúc Âm chứng thực
bằng cách trích dẫn chính các lời của Người: Eli, Eli, lama sabachthani?
Tại sao tất cả những
điều này lại xẩy ra chứ? Một lần nữa, nó xẩy ra vì chúng
ta, là để phục vụ chúng ta. Nhờ thế, khi chúng ta bị dồn đến chân tường, khi
chúng ta rơi vào ngỏ cụt, đầy tối tăm và không lối
thoát, khi chính Thiên Chúa dường như chẳng đáp ứng gì,
chúng ta cần phải nhớ rằng chúng ta không lẻ loi một
mình đâu. Chúa Giêsu đã cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi,
bằng một trạng Người chưa bao giờ trải qua trước đó, để
nên một với chúng ta trong hết mọi sự. Người đã làm thế
vì tôi, vì anh chị em, như thể muốn nói với chúng ta
rằng: "Đừng sợ, con không lẻ loi một mình đâu. Cha đã
cảm nghiệm thấy tất cả nỗi cô đơn của con để hằng gắn bó
với con". Đó
là mức độ Chúa Giêsu đã phục vụ chúng ta: Người đã xuống
tận vực thẳm của những khổ đau cay đắng nhất của chúng
ta, khi đạt tới tột đỉnh của những gì là phản bội và bị
bỏ rơi. Hôm nay, trong thảm trạng của một dịch
bệnh, trước nhiều những gì là an toàn giả trá giờ đây bị
tan mảnh, trước rất nhiều niềm hy vọng bị phản bội, bằng
một cảm quan bị bỏ rơi đang đè nằng trên cõi lòng của
chúng ta, Chúa Giêsu đang nói với từng người chúng ta
rằng: "Hãy can đảm lên, hãy mở lòng của con cho tình yêu
của Cha. Con sẽ cảm thấy niềm an ủi của Thiên Chúa là
Đấng nâng đỡ con".
Anh chị em thân mến, chúng ta có thể so sánh gì với Thiên Chúa,
Đấng đã phục vụ chúng ta cho đến độ bị phản bội và bị bỏ
rơi? Chúng
ta có thể chối từ không phản bội Đấng đã dựng nên chúng
ta, và không bỏ rơi những gì thật là cần thiết trong đời
sống của chúng ta. Chúng ta được đem vào trần gian này để kính
mến Ngài và yêu thương tha nhân của chúng ta. Hết mọi sự
khác đều qua đi, chỉ có điều này là tồn tại thôi. Thảm trạng chúng ta đang trải qua kêu gọi
chúng ta hãy nghiêm cẩn chọn lựa những gì là hệ trọng,
chứ đừng chạy theo những gì ít cần thiết; hãy tái nhận
thức rằng đời sống trở nên vô ích nếu không được
dùng để phục vụ người khác. Vì đời sống được
đo lường bằng tình yêu. Bởi vậy, trong những ngày thánh
đây, nơi căn nhà của chúng ta, chúng ta hãy đứng trước
Đấng Tử Giá, một tầm mức trọn vẹn nhất của tình yêu
Thiên Chúa đối với chúng ta, và trước Vị Thiên Chúa đã
phục vụ chúng ta cho đến độ hiến mạng sống mình, chúng ta hãy xin ơn biết sống là để phục
vụ. Chớ gì chúng ta tiến tới những ai đang
đau khổ và những ai đang thiếu thốn nhất. Chớ gì chúng ta không quan tâm đến những gì
chúng ta thiếu hụt, mà là những gì tốt lành chúng ta có
thể làm cho người khác.
Này là tôi tớ của Ta, người Ta ưng ý. Chúa Cha,
Đấng đã nâng đỡ Chúa Giêsu trong cuộc Khổ Nạn của người,
cũng nâng đỡ chúng ta nơi các nỗ lực phục vụ của chúng
ta. Việc yêu thương, nguyện cầu, tha thứ, chăm sóc cho
người khác, trong gia đình cũng như ngoài xã hội: tất cả
những việc này thật sự là những việc khó khăn. Nó có thể
cảm thấy như là một thứ đường thánh giá - via crucis.
Thế nhưng, con đường
phục vụ là con đường vinh thắng và ban sự sống mà nhờ đó
chúng ta được cứu độ. Tôi muốn đặc biệt nói cùng
giới trẻ vào Ngày đã từng được giành cho họ cho đã 35
năm qua hôm nay. Các bạn thân mến, hãy nhìn vào các con
người anh hùng thực sự xuất hiện trong những ngày
này: họ không phải là thành phần nổi tiếng, giầu sang và
thành đạt; trái lại, họ là những con người đang hiến
mình để phục vụ kẻ khác. Các bạn hãy cảm thấy mình được
kêu gọi sống cuộc đời theo đường lối ấy. Đừng sợ cống
hiến sự sống của các bạn cho Thiên Chúa và cho người
khác; nó là một thứ vay trả! Vì sự sống là một tặng ân chúng ta nhận được
chỉ khi nào chúng ta hiến bản thân mình, và niềm vui sâu
xa nhất của chúng ta xuất phát từ việc chấp nhận yêu
thương, chứ không có vấn đề nếu hay nhưng gì hết. Như
Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta vậy.
https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2020-04/pope-palm-sunday-homily-full-text.html
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và
các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu
|